Ngày 20/11 đã đi qua nhưng âm hưởng vẫn còn đó. Một dân tộc với truyền thống tôn sư trọng đạo thì nghề dạy học tự nó đã là cao quí, là vinh quang. Không cần phải tô vẽ, thầy giáo bao giờ cũng là thầy giáo với tất cả ý nghĩa của ngôn từ.
Tái hiện cảnh thi Đình xưa tại Văn Miếu - Quốc Tử Giám (ảnh minh họa, nguồn: Mytour.vn)
Có
lẽ 2 trong những nghề được công nhận sớm nhất trong lịch sử phát triển
của loài người mà người ta có thể kể ra ngay, đó là nghề dạy học và
nghề chữa bệnh, với danh xưng thầy giáo, thầy thuốc. Và càng không lạ
khi trong lịch sử đã có không ít người bỏ chốn quan trường về quê gõ
đầu trẻ hoặc bốc thuốc cứu người. Cao quí là thế.
Danh hiệu hay hư danh
Từ
1991 bắt đầu biết đến những danh hiệu Nhà giáo nhân dân (NGND), Nhà
giáo ưu tú (NGUT), trước đó là Chiến sĩ thi đua, Giáo viên giỏi (cấp
huyện, tỉnh…)
Dịp
20/11 vừa rồi, như mọi năm (có người đã gọi là mùa, mùa danh hiệu),
ngành Giáo dục có thêm 40 NGND, 570 NGUT. Sau 21 năm phong tặng và được
phong tặng chúng ta đã có nhiều trăm NGND, nhiều nghìn NGUT (người
viết bài chưa kịp cập nhật thêm). Đó là niềm kiêu hãnh của ngành Giáo
dục, của các cơ sở đào tạo, của cá nhân được phong tặng. Chắc thế.
Còn
nhớ năm 1991, ở một khoa của một trường đại học khá nổi tiếng trong
“làng” đại học Hà Nội mà người viết bài có may mắn là giảng viên ở đó,
chúng tôi đã tôn vinh 3 thầy - những thầy của rất nhiều thầy. Đề nghị
Nhà nước phong tặng 2 thầy là NGND, 1 thầy là NGUT. Cả 3 thầy cứ khăng
khăng không nhận đề cử. Các thầy bảo: Những gì đã làm là nghề. Nghề dạy
học là thế thôi. Nói cống hiến, to tát quá. Chúng tôi nhất quyết không
chịu. Cứ đề cử. Và Nhà nước đã phong tặng danh hiệu cho 3 thầy như sự
tôn vinh, đề cử của cả khoa. Từ đấy cho đến mãi bây giờ và còn mãi mãi,
các thầy là niềm tự hào và kiêu hãnh của chúng tôi.
Còn
bây giờ, những danh hiệu ấy, tiêu chí vẫn thế, có phần còn cao hơn,
nhưng người được phong tặng hình như kém ấn tượng. Hầu hết những người
được phong tặng đều có chức sắc, nhiều người đã rời bục giảng từ lâu.
Thậm chí không ít người chưa bao giờ là giáo viên, giảng viên cơ hữu
của một cơ sở giáo dục. Trớ trêu thật.
Xã
hội đang truyền tai nhau: liệu có chuyện “chạy” các danh hiệu trên như
ở một lĩnh vực khác cũng trong ngành giáo dục? Ấy là "chạy" Tiến sĩ,
"chạy" Phó giáo sư, Giáo sư. Hay rộng hơn mà hơn một lần làm nóng nghị
trường Quốc hội về chuyện “chạy” quyền “chạy” chức… Đến mức người đứng
đầu Chính phủ khi trả lời chất vấn phải dõng dạc khẳng định “Tôi không
chạy, không xin…”
Mọi danh hiệu đều cao quí, nhưng phải là thật. Làm sao đừng để phía sau tấm huân chương quá nhiều tì vết. Và
nên chăng, nhìn ra bên ngoài tại nhiều quốc gia phát triển hình như họ
không có, không cần những thứ danh hiệu như ở ta và một số quốc gia
XHCN. Nào là Tiến sĩ, Nhạc sĩ Nguyễn Văn X; GS. Bộ trưởng Trạch Văn Y;
Nghệ sĩ Ưu tú, Nghệ sĩ Nhân dân, Nghệ sĩ Công huân…đến NGND, NGUT… Thế
mà đất nước họ cứ liên tục phát triển. Tại sao?
Danh hiệu, phẩm hàm và chất lượng sản phẩm
Thật
nghịch lí khi càng nhiều GS, Phó GS, càng nhiều NGND, NGUT thì chất
lượng giáo dục càng tụt giảm, khoa học công nghệ hầu như chưa có gì để
khoe với thiên hạ. Với hơn 9.000 GS, Phó GS, trăm nghìn Tiến sĩ, Thạc
sĩ thì vô thiên lủng mà từ 2006 đến 2010 chỉ có 5 bằng sáng chế đăng ký
tại Hoa Kỳ. Năm 2011 không một bằng sáng chế nào đăng ký từ Việt Nam
trong khi đội ngũ GS, Phó GS, TS điệp điệp trùng trùng.
Cũng
không thể không ngạc nhiên với 5 vạn nghiên cứu viên (NCV) đủ ngạch,
bậc làm việc trong hơn 1001 viện, cơ sở nghiên cứu đủ loại mà một ốc
vít (đúng nghĩa) cho Canon chưa làm nổi. Lại tại sao…và câu trả lời hẳn
ai cũng biết.
Và
nay, hàng năm Thủ khoa các trường đại học lại về Văn Miếu - Quốc Tử
Giám báo công và thăm quan trường đại học đầu tiên của VN (ảnh minh
họa: Mytour.vn)
Và các anh Hai Lúa
Thật
khó tin, nhưng lại là sự thật. Sự thật trần trụi, giản dị. Nhiều Hai
Lúa học chưa hết phổ thông, thậm chí mới hết tiểu học trường làng lại
đã sáng chế nhiều máy móc đủ loại phục vụ sản xuất ngay trên cánh đồng
của mình. Cao hơn, xa hơn còn cả gan làm được máy bay đã lượn trên trời
để thực hiện giấc mơ dùng máy bay tự chế làm phương tiện tưới cây,
phun thuốc trừ sâu. Kinh thật.
Mới
đây, ngày 13/9/2012 anh Nguyễn Kim Chính, nông dân (chân có đi dép)
ngụ tỉnh Bình Định công bố máy tuốt đậu phộng (chưa từng có ở Việt
Nam). Trước đó anh đã làm máy tuốt lúa, đã bán hơn 200 chiếc, trong đó
có bán cho cả nước ngoài. Các anh Hai Lúa không cần, không nghĩ đến bất
kỳ loại danh hiệu gì. Họ cần lao động, muốn cho người lao động đỡ bán
mặt cho đất bán lưng cho trời. Họ muốn sống có chất lượng hơn, có ích
hơn…Thế đấy.
Dịp
20/11 vừa rồi, cùng một số bạn học, chúng tôi tới thăm một số thầy đã
vượt xa cái tuổi thất thập. Các cụ bảo danh hiệu, học hàm học vị nhiều
mà vô duyên. Nếu có thì chỉ nên ít thôi cho thật xứng. Và hãy dành
nhiều cho các thầy các cô đang dạy học ở vùng sâu vùng xa, biên giới,
hải đảo - những người đã quên tuổi thanh xuân vì đồng bào dân tộc,
những người đang sống trong các lều công vụ (chữ của nguyên Bộ trưởng
Giáo dục Đào tạo Nguyễn Thiện Nhân) và bữa cơm có thịt với họ… vẫn còn
xa…lắc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét